“Tôi có một tin sốt dẻo này, e là các ông chưa ai nghe qua đâu.”
Trong số những người bạn mới, một gã đàn ông răng bọc vàng, đeo tượng Phật bằng ngọc vẻ mặt đầy bí hiểm: “Nghe đâu lão gia t.ử nhà họ Lý đang lâm trọng bệnh, nhà họ đã mời đích thân cao nhân từ Hương Cảng sang, kê cho một đơn t.h.u.ố.c toàn kỳ trân dị thảo. Giờ nhà họ Lý đang ráo riết săn lùng d.ư.ợ.c liệu khắp nơi đấy.”
Dân làm ăn không tránh khỏi việc tiếp xúc với phong thủy, mê tín. Tuy ngoài mặt không ai nói ra, nhưng sau lưng thì bàn tán chẳng ít.
Một người khác chặc lưỡi lắc đầu: “Thời buổi này lấy đâu ra kỳ trân dị thảo, năm xưa bài trừ mê tín chắc cũng đốt sạch rồi.”
“Chưa chắc đâu, biết đâu có nhà vẫn lén giấu lại được thì sao.” Gã răng vàng phản bác.
Mấy người họ kẻ tung người hứng, bàn tới bàn lui cũng chẳng đi đến đâu, dù sao chuyện này nghe quá đỗi kỳ quái, đa phần chỉ coi là chuyện phiếm sau bữa ăn. Duy chỉ có Tiết Cương là tim đập liên hồi.
Dị thảo thì anh không có, nhưng kỳ trân thì anh có một món.
…
Sau khi buổi giao lưu kết thúc, Tiết Cương trở về nhà, trằn trọc không yên.
Nhận ra vẻ bất thường của chồng, Tôn Bội Nhụy không khỏi thắc mắc: “Chồng ơi, mấy ngày nay sao anh cứ như người mất hồn thế, có chuyện gì xảy ra à?”
“Không có gì đâu, chút chuyện vặt thôi.” Tiết Cương nhẹ nhàng xoa bụng cô: “Anh thấy gần đây đêm nào em cũng hay giật mình tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245995/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.