Ông lão họ Dương rã rời cả người, chẳng biết mình đã về đến nhà bằng cách nào.
Nghĩ đến việc ngay sát vách có một con ác quỷ đang sinh sống, lòng ông lại từng cơn ớn lạnh.
Ông run rẩy móc điện thoại ra định gọi cho các con, nhưng lại thấy trái tim đập nhanh đến mức kinh hoàng, như muốn đ.â.m xuyên l.ồ.ng n.g.ự.c mà nhảy ra ngoài, hơi thở mỗi lúc một dồn dập. Trong cổ họng ông phát ra những tiếng "hộc hộc" đầy khó khăn, bàn tay run bần bật không còn cầm nắm nổi thứ gì.
"Cạch" một tiếng, điện thoại rơi xuống đất.
Ông cũng ngã gục trên sàn.
…
Lại một đêm nữa trôi qua.
Trong trạng thái mơ màng, ông Dương lồm cồm bò dậy từ mặt đất. Đôi mắt đờ đẫn của ông nhìn về phía phòng bên cạnh, trong đầu bỗng tỉnh táo đôi phần.
"Không ngờ tên cặn bã này cũng có não, lại nghe ra người đêm đó là mình. Không được, mình tuyệt đối không thể khuất phục, nhất định phải đưa hắn ra trước ánh sáng công lý!"
Càng nghĩ ông càng kiên định, đầu óc càng trở nên minh mẫn. Ông phớt lờ thân xác của chính mình đang nằm trên đất, đi loanh quanh trong nhà tính toán vài kế sách, rồi nhìn sắc trời bên ngoài, lén nghe ngóng động tĩnh phòng bên.
Lúc chín giờ hơn, bên kia truyền đến tiếng đóng mở cửa cực nhẹ, rõ ràng là đối phương không muốn bị ai phát hiện.
Ông Dương hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ thằng ranh con này cũng bắt đầu học được cách khôn ngoan rồi, nhưng có khôn đến mấy cũng không qua mặt được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245986/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.