"Họ Lý."
Phương Băng Văn lẩm bẩm một lát rồi mỉm cười: "Mẹ cũng từng có một người bạn rất thân họ Lý."
Lương Nguyên Ngự tinh thần chấn động: "Ồ, vậy sao? Sao con chưa từng nghe mẹ nhắc đến nhỉ?"
"Đó là chuyện của rất nhiều năm về trước rồi." Như hồi tưởng lại những ký ức đẹp đẽ, gương mặt Phương Băng Văn thoáng hiện nụ cười hạnh phúc ngọt ngào, nhưng rồi nhanh ch.óng vụt tắt: "Cô ấy đã qua đời hơn hai mươi năm rồi. Mẹ biết, tất cả đều là tại mẹ."
Bà nhìn vào gương mặt đã kiên nghị và trưởng thành hơn rất nhiều của con trai, nói: "Tiểu Ngự, sau này con hãy đi viếng cô ấy cùng mẹ nhé."
Lương Nguyên Ngự gật đầu.
Phương Băng Văn bận rộn nên cũng nhanh ch.óng quên đi chuyện này, bà vừa thu dọn đồ đạc vừa lầm bầm: “Con mèo đó màu gì, có đặc điểm gì không? Con phải nói cụ thể thì mẹ mới đặt tên được chứ...”
…
Ngày 3 tháng 7 năm 2001.
Trên đường cao tốc, một chiếc xe con đang lăn bánh.
Cô gái xinh đẹp ngồi ở ghế sau đang hào hứng chia sẻ niềm vui với cha mẹ: "Bố, mẹ, lần thi đại học này Thiến Thiến chắc chắn sẽ đạt điểm cao cho xem. Cậu ấy còn từ chối cả suất tuyển thẳng, nhất định đòi tự mình đi thi, đúng là bướng bỉnh thật đấy! Phải là con được tuyển thẳng thì con chẳng thèm đi thi đâu."
Dáng vẻ vừa thở dài vừa vui sướng của cô khiến đôi vợ chồng trên xe bật cười: "Con bé này, ngày nào cái miệng cũng không ngớt nhắc đến Thiến Thiến, biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245984/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.