Quái vật dẫn cậu đến lớp 3, khối 5, đứng bên cửa sổ, chỉ vào một cậu bé ngồi ở hàng thứ tư, phía bên phải.
“Nhìn đứa bé kia xem, có thấy quen không?”
Lương Nguyên Ngự ngơ ngác, đành theo lời nó chỉ dẫn mà nhìn kỹ. Cậu bé đó trông không hề ngoan ngoãn, lén lút chơi máy game trong giờ học, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ngang nhìn dọc, lấm lét xem có bị giáo viên trên bục giảng phát hiện không.
Chính vì vậy, Lương Nguyên Ngự mới có thể nhìn rõ mặt cậu bé.
Quen sao? Cậu thấy mơ hồ trong lòng.
Bên cạnh vang lên tiếng cười lạnh của quái vật: “Xem ra cậu đúng là ngốc thật, ngay cả em trai mình cũng không nhận ra.”
Dường như có một tiếng sét đ.á.n.h ngang qua não cậu!
Hình ảnh mẹ cậu cãi vã điên cuồng chợt lóe lên trong tâm trí, mắt cậu mở to dần, một khả năng khiến trái tim cậu tan nát trào lên trong đầu. Mặt cậu dần trở nên dữ tợn, m.á.u trong người dường như đông cứng lại: “Không thể nào, không thể nào.”
“Không thể nào? Nhìn kỹ mà xem, cậu ta và bố cậu giống nhau như đúc, nếu không thì sao bố cậu lại yêu thương cậu ta đến thế mà bỏ rơi cậu?”
Quái vật dùng những lời lẽ châm biếm lạnh lùng không chút thương tiếc vạch trần ảo tưởng tự lừa dối mình của cậu, đặt hiện thực đẫm m.á.u lên mặt cậu, bắt cậu phải nhìn rõ, hiểu rõ.
“Cậu thật sự không hề hay biết gì sao? Không hẳn đâu. Cậu chỉ là không muốn nghĩ theo hướng đó mà thôi.”
“Ngươi câm miệng! Nó không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245982/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.