Tống Thời Hạng thấy bóng người phía bên kia tấm kính chợt trở nên linh hoạt.
Giống như một bức tranh cổ xưa cuối cùng cũng được ban cho linh hồn, bóng người ấy tiến về phía anh, vẻ ngoài mờ ảo dần trở nên rõ nét. Đó là một thanh niên thư sinh mặc trường sam.
Chàng thanh niên đưa tay kéo lấy cánh tay anh, mỉm cười ấm áp: “A Hựu, sao cậu lại đợi ở đây nữa vậy?”
Bàn tay của người ấy dường như đã xuyên qua rào cản thời không, kéo Tống Thời Hạng đang ngẩn ngơ đi. Trong khoảnh khắc, dường như có tuyết tan lướt qua mặt, Tống Thời Hạng thật sự đã vượt qua rào cản giữa hai thế giới, trở về cái thời đại đã khắc sâu vào linh hồn mà anh không hề hay biết.
Tay chân anh không tự chủ được mà cử động.
Gãi đầu, cười ngây ngô, miệng phát ra những âm thanh vụng về: “Thiếu gia, tôi nghĩ đợi thêm vài ngày biết đâu Lý tiên sinh sẽ về. Ngài muốn thỉnh giáo ông ấy về học vấn, nhưng Lý tiên sinh cứ mãi không ở nhà, tôi phải thay ngài canh chừng!”
Chàng thanh niên mặc trường sam lắc đầu bật cười: “Lý tiên sinh ra ngoài, thường mười ngày nửa tháng mới về, cậu cứ đợi thế này thì đến bao giờ? Yên tâm, tôi đã báo với Vương chưởng quầy ở nhà bên cạnh rồi, nếu Lý tiên sinh về, Vương chưởng quầy sẽ sai tiểu nhị báo cho tôi.”
Anh lập tức vui vẻ vỗ tay: “Vẫn là thiếu gia có cách!”
Tống Thời Hạng giống như một linh hồn, chỉ có thể trơ mắt nhìn chàng thanh niên và “chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5245967/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.