"Nếu như anh có thể đánh bại tôi thì cuộn giấy này sẽ thuộc về anh".
Khi Hoàng Chân biến mất, hắn ta còn nói vọng lại một câu.
Lục Hi lắc đầu, ngã xuống ghế liền ngủ thiếp đi, dường như anh không hề để ý đến lời khiêu chiến của Hoàng Chân.
Lục Hi vừa nằm xuống một chút thì lại nghe thấy tiếng bước chân đi vào tiệm tạp hóa.
Lục Hi khó chịu đứng dậy nói: "Không cho người ta ngủ sao?"
Hoắc Tư Duệ nghe Lục Hi đột nhiên quát lên thì giật mình.
"Sao lại là cô?"
Lục Hi lúc này mới phát hiện người tới là Hoắc Tư Duệ.
“Tôi có chút việc tìm anh, sao anh lại tức giận như vậy?”, Hoắc Tư Duệ hỏi.
Lục Hi lắc đầu nói: "Tôi vừa mới gặp một người bị bệnh thần kinh, không sao".
"Vừa rồi tôi cũng gặp một người ăn mặc rất kỳ lạ nhưng gương mặt lại trông rất mê người. Tôi không thể phân biệt được đó là đàn ông hay phụ nữ. Người đó còn cười với tôi, nhưng nụ cười lại có chút đáng sợ", Hoắc Tư Duệ nhíu mày nói.
“Dạo gần đây người bị bệnh thần kinh đúng là không ít”, Lục Hi nói xong liền ngã xuống ghế sô pha.
Hoắc Tư Duệ đi tới bên cạnh Lục Hi ngồi xuống, thấy Lục Hi sắp ngủ thì cau mày nói.
"Anh Lục, em gái tôi mất tích mấy ngày nay, chúng tôi không liên lạc được. Anh có thể giúp tôi tìm nó được không?"
Kể từ lần trước khi Hoắc Ngọc Phụng đùng đùng chạy tới đây rồi rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cu-long-thuc-tinh/602025/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.