"Hoàng Chân, bấy lâu nay tu luyện trên núi thật vất vả cho cậu".
"So với anh cả Hoàng Sào thì sự vất vả của tôi cũng không tính là gì".
Hoàng Chân vẫn ngượng ngùng nói.
Tuy nhiên, câu nói này liền khiến cho mọi người khiếp hãi.
Đặc biệt là Hoàng Triển Nghị, trên mặt ông ta thậm chí còn lộ ra sự tức giận.
"Cậu đang muốn chất vấn tôi sao?"
Hoàng Triển Nghị lớn tiếng nói.
Hoàng Chân tiếp tục cúi đầu nói.
"Anh cả Hoàng Sào đã làm rất nhiều chuyện cho dòng họ, tại sao lại không cứu anh ấy?"
Thấy Hoàng Chân chất vấn không khoan nhượng, lồng ngực của Hoàng Triển Nghị phập phồng lên xuống.
“Lúc đó Hoàng Sào đã cận kề cái chết rồi, trừ phi dùng tới bảo vật trấn tộc thì mới có thể cứu được, chẳng lẽ cậu không biết cuộn giấy này là để lại cho cậu dùng gia tăng tu vi, mạnh mẽ tiến vào cảnh giới tông sư hay sao?”, Hoàng Triển Nghị vẫn lớn tiếng nói.
"Chỉ là một cuộn giấy, muốn tiến vào cảnh giới tông sư cũng không nhất thiết cần đến nó".
"Ý của cậu là sao?"
"Chẳng lẽ?"
"Không thể nào?"
Nghe Hoàng Chân nói vậy, mấy người chú bác của hắn ta, bao gồm cả Hoàng Triển Nghị, đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ý của Hoàng Chân là hắn ta đã thăng cấp lên tông sư rồi hay sao?
Đây là một chuyện đáng kinh ngạc, vào lúc này tất cả mọi người đều lo lắng nhìn Hoàng Chân, chờ hắn ta đưa ra một câu trả lời rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cu-long-thuc-tinh/602023/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.