"Ông Hoàng, chúng ta xông vào".
Phù Đồ ở bên cạnh ông ta đã lấy ra dao găm, chuẩn bị xông vào sân biệt thự.
"Trở về".
Hoàng Sào cố hết sức ngăn cản Phù Đồ, sau đó thở hổn hển nói: "Vô ích thôi, tao sắp hết thời gian rồi, mau đưa tao đến tiệm tạp hóa Vong Ưu".
"Tiệm tạp hóa Vong Ưu?"
Nghe mệnh lệnh này, Phù Đồ tất nhiên rất sửng sốt.
"Đừng dài dòng, đi mau".
Mệnh lệnh của Hoàng Sào đã đưa ra, Phù Đồ không dám phản kháng, nhanh chóng đỡ Hoàng Sào lên xe, phóng như bay đến tiệm tạp hóa Vong Ưu.
Lúc này, trong phòng khách của biệt thự, Hoàng Triển Nghị và một số người khác đang ngồi, mỗi người đều có vẻ mặt nghiêm trọng, không ai lên tiếng.
Thật lâu sau, rốt cuộc mới có người không nhịn được mà nhỏ giọng nói.
"Gia chủ, Hoàng Sào nói thế nào cũng có đóng góp không nhỏ cho dòng họ. Hôm nay chúng ta thấy chết không cứu có phải không được tốt cho lắm hay không?"
Hoàng Triển Nghị thở dài nói.
"Tôi biết mọi người sẽ thắc mắc về quyết định này".
Hoàng Triển Nghị đứng dậy đi đi lại lại một lúc lâu trước khi chậm rãi nói.
“Tôi đã xem qua thương thế của Hoàng Sào, trừ phi sử dụng đến bảo vật trấn tộc thì mới có thể khôi phục được, nhưng cho dù khôi phục thì Hoàng Sào có lẽ cũng chỉ còn là một kẻ tàn phế”.
“Như mọi người đều biết, mấy năm gần đây dòng họ ta đã sinh ra được một thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cu-long-thuc-tinh/602012/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.