Chương 15: Đúng là thứ thiểu năng
Nếu như lọ nước này không có tác dụng thì Vân Khả Thiên cũng có đủ tự tin rằng mình có thể lấy thanh kiếm ngọc về sau đó khiến cho Lục Hi phải trả giá.
Chỉ có điều trước mắt anh ta cũng không thể tiếp tục tỏ ra chống đối bố mẹ mình, cuối cùng vẫn phải chậm rãi suy nghĩ biện pháp.
"Con xin lỗi bố mẹ, con sẽ tới khu nhà Tây Sơn để tự kiểm điểm".
Vân Khả Thiên trước hết cuối đầu nhận sai với bố mẹ, sau đó lại quay sang cúi đầu với Diệp Phùng Xuân rồi mới xoay người rời đi.
Thấy con trai đã rời đi, Mục Duy Trân cũng bớt tức giận, quay sang nói với Diệp Phùng Xuân.
"Thật xin lỗi, đã khiến cho ông Diệp chê cười rồi".
Diệp Phùng Xuân cười nói: "Không sao, cậu Vân cũng chỉ do quá quan tâm đến bệnh tình của bố mình cho nên mới bị lừa gạt mà thôi, hiếu thảo đáng khen".
Thật ra khi Diệp Phùng Xuân nghe thấy Vân Khả Thiên nói về lọ nước thần kì kia thì trong lòng cũng cảm thấy rất buồn cười, trên đời này làm gì có chuyện thần kì như vậy.
Con trai của Vân Thắng Quốc thật sự là nực cười tới cực điểm, trí tuệ cực kì kém cỏi, chắc chắn không thể nào phát triển được.
Tất nhiên một người lão luyện như ông ta sẽ không bao giờ thể hiện thái độ ra ngoài mặt, ông ta chỉ an ủi hai người vài câu rồi liền rời đi.
Sau khi Diệp Phùng Xuân rời đi, vợ chồng Vân Thắng Quốc nhìn nhau rồi cả hai đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cu-long-thuc-tinh/602002/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.