KFC nằm trong một khu trung tâm mua sắm khá rộng, nơi đây còn có rất nhiều cửa hàng. Nếu đứa nhỏ kia trốn đi chơi thì chỉ có thể là chạy vào shop hoa hoặc là bên trong siêu thị.
Nhưng ta đã tìm được một vòng, vẫn không tìm được đứa trẻ nghịch ngợm này. Lần này ta mà tìm được nhất định phải mạnh tay đánh hắn một trận, không đánh thì không chịu để tâm mà.
Gần hết thời gian nghỉ trưa, ta vẫn chưa tìm được hắn. Tức giận không nhịn được, trong lòng ta liền thuận theo mà chửi mấy câu. Con thỏ nhỏ đáng ghét này chưa bao giờ chịu hiểu cho ta! Không để ý liền như vậy mà chạy đi chơi. Hôm nay nhất định không cho hắn ăn đùi gà, bắt tiểu tử thối phải nhìn ta ăn như vậy mới đáng với hắn.
Chạy qua tất cả các cửa hàng cũng đã qua hai mươi phút, ta bắt đầu hối hận khi ngày thường không cho đứa nhỏ kia xem tin tức. Tên nhóc này vừa nhỏ vừa đần, chỉ cần 1 cái đùi gà là có thể bắt được hắn.
Dù mất công việc này ta cũng chẳng quan tâm, điều đầu tiên phải tìm cho ra được đứa trẻ này. Nếu mười phút nữa ta không thấy hắn thì ta đành phải đi báo công an.
Kết quả, ở quảng trường cách nơi ta làm việc nửa cây số, ta cũng đã tìm được tên nhóc thối tha này.
Trong lúc ta đang sắp chết nghẹn vì tức thì tên tiểu tử kia đang ngồi bên đài phun nước vui vẻ hạnh phúc, không có một điểm nào lo lắng. Từ đài phun nước, những khúc nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cot-nhuc-ket-than/1061864/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.