Ta và đệ đệ cách nhau 12 tuổi, khi sinh hắn, mẹ chúng ta vì khó sinh mà qua đời. Cho nên người làm ca ca như ta phải phụ trách chăm sóc hắn từ việc pha sữa, thay tã, còn có phải dỗ hắn ngủ,... Chẳng hiểu vì cái gì mà cứ đến tầm 2h sáng đứa trẻ này lại khóc ầm lên, ta bất lực, không thể dỗ cũng chẳng thể ôm hắn về giường_ta ngủ không tốt, chỉ sợ nửa đêm không hay sẽ đè lên hắn.
Khoảng thời gian đó, việc học của ta từ hạng nhất rơi xuống hạng 30, tiền trợ cấp cũng không thể nhận. Có lần đói đến mức suýt chút nữa đã đoạt đồ ăn của tiểu đệ nhà mình. Nhiều khi ta còn nghĩ đến có nên hay không đi làm mấy việc phi pháp... Nhưng may mắn, cuối cùng ta cũng tìm được một công việc ở chợ, chính là trông sạp rau cho một thúc thúc ở gần nhà. Để mọi người không nghi ngờ, ta hướng thúc ấy gọi bằng cha... con trai hiếu thuận giúp cha mình là chuyện nên làm, sẽ không ai nghĩ ra ta chính là công nhân nhỏ tuổi.
Đứa trẻ nhà ta lên hai, thời gian hắn học nói chỉ có thể gọi hai từ "ca ca". Ngoại trừ hai từ này thì hình như cái gì cũng không chịu nói.
Từ khi hắn ra đời, rất lâu sau cha chúng ta mới quay về nhà. Vào ngày ông ấy trở về, ta đã cố gắng giữ cho đứa trẻ này im lặng nhưng ông ta đã nhanh hơn ta 1 bước mà ôm lấy đứa trẻ vào lòng. Ông dùng đôi mắt chờ đợi mà nhìn hắn, cầu hắn gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cot-nhuc-ket-than/1061858/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.