Nhìn theo bóng lưng tiêu điều của Phạm Vô Cữu, mấy tên thần tiên lại dời ánh mắt đồng tình ở trên người Lý Tiểu Tiểu, vẻ mặt Lý Tiểu Tiểu chẳng hiểu sao mà sờ sờ mặt mình, hoảng sợ mà mở to mắt: “Vì sao mấy chị nhìn em như vậy thế? Sẽ không phải em cũng là mệnh cách cô độc cả đời đi.”
Huyền Phinh đau đầu thở dài, quay đầu phân phó Tiến Bảo: “Chờ phim trên đỉnh đầu em ấy đóng xong rồi thì nhận thêm hai bộ phim tình yêu cho em ấy, để em ấy thông suốt.”
“Dạ!” Tiến Bảo vui vẻ đáp ứng, lập tức móc di động trong túi ra mà bắt đầu nói lảm nhảm: “Chỗ tôi vừa khéo lấy được mấy cái kịch bản, để tôi xem trước xem có nhân vật thích hợp không.”
Lý Tiểu Tiểu câm nín nhìn Tiến Bảo: “Bạn học Tiến Bảo, cô có còn nhớ tôi là chủ của công ty giải trí Tiên Phàm không? Vì sao tôi phải đóng một bộ lại tiếp một bộ phim chứ hả? Tôi lại hổng cần tín ngưỡng, cũng hổng cần đỏ, tôi nằm nhàn ngư* ngay tại nhà không được sao?”
*: theo như mình biết được (qua nguồn baidu, đương nhiên đã được dịch bằng gg),cái từ nhàn ngư này có thể dùng cho 3 đối tượng: Một, là người – thì nó có nghĩa là người này tự do hoặc là làm nghề tự do, huỵch toẹt cái ý chị Tiểu muốn nói là mẻ muốn nằm lười biếng tự do ở nhà; Hai, là vật phẩm – thì nó có nghĩa là hàng không được xài và hàng chưa xài, bên mình có một câu khá hợp nghĩa, đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-ty-giai-tri-tien-pham/1133386/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.