Hành động này của Lâm Vân, khiến chẳng những cô gái che mặt cảm thấy có ẩn tình. Mà khách khứa trong đại sảnh cũng cảm thấy không đúng lắm.
A Thọ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Vân, y bỗng nổi lên lòng nghi ngờ. Trước kia còn có thể nói là do người này không hiểu sự đời, muốn tới Giản gia để nói lý. Nhưng hiện tại hắn rõ ràng có chỗ dựa, nhưng hắn vẫn không lĩnh tình mà muốn tới Giản gia. Chuyện này đã không còn đơn giản nữa rồi.
Giản Lạc Phiến thì không nghĩ nhiều như vậy. Thấy hai cô gái kia rời đi, vẫn hừ lạnh một tiếng, liếc mắt ra hiệu cho A Phúc. A Phúc liền rời đi trước. Những người khôn khéo đã nhận ra, Giản Lạc Phiến không muốn bỏ qua cho hai cô gái.
Lâm Vân lạnh lùng cười. Hắn biết những lời vừa rồi của hắn đã khiến mọi người hoài nghi. Nhưng hắn chả có gì phải lo lắng. Hắn cẩn thận không có nghĩa là hắn sợ hãi. Nếu quả thật không có biện pháp, thì cường công cũng được.
- Chậm đã. Bằng hữu, tại hạ là Uông Chí Hà. Dù tôi tới thành Thác Mã chưa được lâu, nhưng tôi cũng biết Nhị thiếu gia Giản Lạc Phiến của Giản gia. Người này chẳng những háo sắc, mà còn chuyên tiến hành cướp bóc với những tán tu từ bên ngoài tới. Vừa nãy bằng hữu đã lộ tiền tài ra ngoài, tên Giản Lạc Phiến chắc chắn có ý xấu với bằng hữu. Nếu bằng hữu không chê, tôi nguyện ý dẫn theo bằng hữu rời khỏi thành Thác Mã.
Tu sĩ tên là Uông Chí Hà, nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418770/chuong-487-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.