- Sư phụ, chắc chúng ta đã chạy thoát khỏi sự truy lùng của Liệt Dương Môn và Âm Ma Tông rồi.
Bốn nữ tử và hai người nam tử trẻ tuổi chật vật chạy ra truyền tống trận. Người lên tiếng là người quen của Lâm Vân, Mông Văn.
Mỹ phụ trung niên không vội trả lời Mông Văn mà thu truyền tống trận lại rồi mới nói:
- Nơi đây là Hạt Nguyên Tinh. Nếu như không có truyền tống trận, thì Liệt Dương Môn và Âm Ma Tông không thể tới được đây.
Nói xong, mỹ phụ nhẹ nhàng thở ra, nhưng thần sắc rất là cô đơn.
Mông Văn biết sư phụ đang tưởng niệm trượng phu. Chắc sư phụ cũng biết vị trí của truyền tống trận bị bại lộ.
- Nếu không phải truyền tống trận tới Địa Cầu bị hỏng, thì con đã trở về đó nói cho anh rể của con rồi. Chỉ cần anh rể của con tới đây, anh ấy khẳng định có thể tiêu diệt hai tông môn kia.
Một cô gái trẻ oán hận nói.
- Vũ Đình, hiện tại không phải nói những lời này. Hơn nữa…
Mông Văn không nói hết câu. Nàng biết cho dù Lâm Vân có tới, thì cũng không làm gì được mấy cao thủ Tu Chân.
Cho dù Lâm Vân có lợi hại, thì công pháp của hắn cũng chỉ là cổ võ gì đó. Sao có thể so với thế giới Tu Chân được. Thậm chí có lẽ bây giờ tu vị của Lâm Vân còn kém xa mình. Vũ Đình nói vậy chắc là vì con bé quá ỷ nại Lâm Vân mà thôi.
- Đúng vậy đó, Vũ Đình sư muội. Một người phàm,, cho dù luyện võ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418732/chuong-441.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.