Từ Vinh suy nghĩ một lát rồi nói tiếp:
- Năm đó chúng ta đều bị Tào Quân và Phùng Hải hại. Cậu có nhớ cái ngày trước khi Dị tộc xâm lấn, bốn người chúng ta còn đi uống rượu hay không?
- Mình vẫn nhớ.
Lâm Vân đương nhiên nhớ rõ chuyện này. Lúc ấy hắn vừa mới đột phát Ngũ Tinh, tâm trạng rất vui vẻ. Hắn đang định rủ Từ Vinh đi ra ngoài ăn mừng. Thì Từ Vinh cầm theo một vò rượu Thanh Liên một trăm năm tới. Lúc đó có thêm Tào Quân và Phùng Hải, cho nên Lâm Vân không kể chuyện hắn đột phá Ngũ Tinh ra. Cho dù Lâm Vân và Tào Quân có mâu thuẫn, nhưng hai người đều là tu giả của Vũ Quốc, cũng thuộc một tổ chức. Nên hắn đương nhiên sẽ không chối từ việc ăn một bữa cơm với y. Tuy nhiên, vừa nhắc lại chuyện này, Lâm Vân mơ hò cảm thấy bữa ăn đó có liên quan tới việc Ngũ Tinh trong người mình bị nổ.
Quả nhiên Từ Vinh đã nói tiếp:
- Mình không thể tưởng tượng được tên chó chết Tào Quân và Phùng Hải hạ dược để ám toán chúng ta. Sáng ngày hôm sau, khi chống trả với sự xâm lược của Dị tộc, mình nhìn thấy Ma thú Trâu ba sừng tấn công cậu, mình đã cảm thấy không đúng. Bởi vì mình biết con Trâu ba sừng này là của Tào Quân nuôi. Mình đã thấy nó một lần. Nhưng lại quên không nói chuyện đó với cậu
- Nhìn thấy cậu rõ ràng bị bức tới bạo tinh, mình đã rất sốt ruột. Đang muốn chạy tới giúp đỡ, thì bỗng nhiên mình cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418700/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.