Một con động vật có bộ lông màu vàng vượt qua trước mặt Lâm Vân, tốc độ nhanh như tia chớp.
- Con gì vậy nhỉ?
Dù kiến thức của Lâm Vân rất rộng rãi, nhưng chỉ cảm thấy con động vật kỳ quái này có chút quen quen. Đằng sau đã vang lên tiếng người vừa nãy.
Bỗng nhiên, con vật kia dừng lại rồi quay đầu nhìn Lâm Vân. Nó rõ ràng không do dự nhảy về phía Lâm Vân rồi dùng đầu cọ cọ chân của hắn. Giống như rất là quen thuộc vậy.
Lâm Vân nhìn con động vật có bốn chân này, mặc dù nhìn hơi quen, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là đã gặp nó ở đâu. Con này không giống hổ, không giống sói, cũng không giống con báo. Nó có bộ lông màu vàng óng ả, lớn hơn chó săn. Đứng ở bên cạnh Lâm Vân quả thực giống như một con báo hoang dã vậy.
Nhưng khí tức quen thuộc của con vật này đã khiến Lâm Vân nhận ra. Đây không phải là con sói vàng mà mình cứu được lúc bị Lý gia đuổi chạy vào dãy núi Vân Quý sao? Xem ra nó không phải là sói, mà là một đông vật không biết tên gì đó.
Không ngờ đã nhiều năm như vậy, nó còn nhận ra mình. Lâm Vân ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu nó. Hắn thấy trên cổ của nó đeo một còn vòng sắt, liền thuận tay biến vòng sắt thành hư vô.
Xem ra con vật này bị đang bị đuổi bắt. Mình và nó coi như có duyên phận. Cứu nó lần nữa cũng không có gì.
Vài tên to cao thở hồng hộc chạy đến. Bọn họ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418669/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.