- Niệm Vân, thì ra tên thật của em là Tĩnh Như. Cũng đến lúc chị rời khỏi đây rồi.
Liễu San thấy Tĩnh Như có vẻ như đã quên mình, trong lòng hơi thất vọng, nên chủ động nói.
- À chị Liễu San.
Tĩnh Như lúc này mới phản ứng, vội vàng buông cánh tay của Lâm Vân ra, nắm tay của Liễu San rồi nói:
- Chị phải đi à? Em cảm ơn chị vì mấy năm nay chị đã chiếu cố em. Nếu không có chị, em đã ….
Tĩnh Như nghĩ tới những việc mà Liễu San đã giúp mình trong mấy năm qua. Nàng cũng rất lý giải chị ấy rời khỏi chỗ này để đi tìm kỳ ngộ. Nếu không gặp được Lâm Vân, thì Tĩnh Như đã muốn đi theo Liễu San rời khỏi nơi này rồi.
- Cảm ơn cô đã giúp đỡ Tĩnh Như trong mấy năm. Không biết tôi có thể giúp cô việc gì hay không?
Lâm Vân nghe Tĩnh Như nói vậy, cũng rất biết ơn Liễu San. Có thể tượng tưởng, Tĩnh Như không có Liễu San chiếu cố, thì cuộc sống của nàng ấy ở đây sẽ bi thảm như thế nào.
- Tôi…
Liễu San sững sờ. Một tiền bối Hóa Thần hỏi có thể giúp đỡ mình cái gì hay không, đây chính là kỳ ngộ lớn a. Nếu có tu sĩ Hóa Thần trợ giúp, thì mình cần gì phải đi ra ngoài tìm kiếm? Một túi trữ vật của tu sĩ Trúc Cơ, Lâm tiền bối không do dự cho người khác. Chứng tỏ lâm tiền bối rất giàu có.
Lâm Vân biết những lời này của mình rất có ý nghĩa với một Luyện Khí Kỳ tầng mười hai, nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418661/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.