Lâm Hinh thấy Tĩnh Như trở lại công ty, cực kỳ cao hứng. Lâm Hinh luôn cảm thấy xin lỗi chị Tĩnh Như thay cho anht rai. Chị Tĩnh Như làm việc cho công ty lâu như vậy, mà anh trai rõ ràng không để ý gì tới chị ấy. Nếu không thích thì nói một lời. Chẳng lẽ phải để cho con gái chủ động nói ra sao?
- Chị Tĩnh Như, sau này chị đến nhà em ở nhé.
Lâm Hinh biết Tĩnh Như chỉ có một thân một mình ở đây. Mà chị dâu và Nhược Sương đều không ở nhà, bảo chị ấy ở nhà mình cũng coi như có thêm người bạn tâm sự.
- Ừ, cảm ơn em, chị cũng định như vậy.
Tô Tĩnh Như không từ chối. Dù sao Lâm Hinh cũng đã biét tình cảm của mình dành cho Lâm Vân, nên không cần phải che giấu. Nếu Lâm Vân trở về và không chấp nhận mình, vậy mình sẽ lập tức rời đi. Còn chưa hỏi Lâm Vân rõ ràng, nàng thật sự không cam lòng.
Cho dù Lâm Vân không có ý gì với nàng, nàng cũng có thể sống một mình cả đời. Đâu nhất định phải lập gia đình cơ chứ.
- Chị Tĩnh Như, chị muốn quản lý công ty trang phục Vân Môn hay quản lý thứ khác?
Chị Văn và chị dâu đi rồi, ngay cả Nhược Sương cũng đi, khiến Lâm Hinh cảm thấy công ty có chút trống vắng. Cũng may còn có Diệp Điềm là chưa đi. Hôm nay Tĩnh Như trở lại, khiến Lâm Hinh rất là cao hứng.
- Chị làm cho công ty trang phục cũng được. Nhưng chị muốn hỏi em một việc.
Tô Tĩnh Như nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418650/chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.