Vì anh Lang Thang sống ở Yên Kinh, nên em đã thi đại học Yên Kinh. Em thi đỗ rồi, còn nửa tháng nữa là khai giảng.
Hạ Tinh vốn không có ý định thi vào đại học Yên Kinh, bởi vì thi vào đó khá khó, còn phải rời xa cha mẹ nữa. Nhưng vì anh Lang Thang, nàng liền quyết tâm thi vào đó.
- Nhớ tới nhà anh chơi nhé.
Lâm Vân nói địa chị nhà cho Hạ Tinh.
Ba người nói chuyện một lúc, nhưng vẫn ôm nhau. Hạ Tinh đơn giản chỉ muốn ôm anh Lang Thang, nhưng Dương Vân thì đã sớm mềm nhũn, cả người nóng rực. Lâm Vân cảm giác được sự biến hóa của Dương Vân, cộng thêm hắn cũng ngứa ngáy khó nhịn, liền vội vàng nói:
- Anh có việc phải đi luôn đây, có lẽ phải mất một thời gian nữa mới quay trở về.
Dương Vân thấy Lâm Vân lại muốn đi, liền vội hỏi:
- Cậu lại đi à? Cậu và vợ cậu đã gặp nhau chưa?
- Bọn em đã gặp nhau rồi. Nếu lần sau có cơ hội, em sẽ trở lại thăm hai người. Nếu hai người có khó khăn gì thì tới Yên Kinh tìm em gái của em là Lâm Hinh nhé. Con bé sẽ giúp đỡ hai người. Hạ Tinh, chị Vân, bảo trọng.
Lâm Vân nói xong, buông hai người ra rồi lấy hai viên Tiên Nhan Đan ra.
- Hai người chia nhau uống một viên là đủ. Còn một viên thì để lại cho người thân của hai người. Em đi đây, tạm biệt.
Lâm Vân nói xong, không lưu luyến, trực tiếp nhảy xuống cửa sổ rời đi. Hắn phải làm vậy, bởi vì hắn sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418641/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.