Phạm vi của bản đồ hành tinh này không lớn. Cũng may Lâm Vân có thể thông qua sự thay đổi của các vì sao ở chung quanh, để xác định mình hiện tại nằm ở phạm vi nào trong này. Có một tuyến đường rất rõ ràng từ đây đi tới mặt trăng. Chỉ cần tới được mặt trăng, quay về Trái Đất sẽ trở nên đơn giản.
Lâm Vân không chút do dự, mang bản đồ hành tinh ra bên ngoài Sơn Hà Đồ. Còn xác của người ngoài hành tinh kia, Lâm Vân liền vứt ra ngoài vũ trụ, mặc kệ nó trôi nổi đi đâu.
Lâm Vân không biết vật thể bay này dùng năng lượng gì để bay. Mà hắn lại không biết điều khiển. Cộng thêm tốc độ bay của Lâm Vân cao hơn nó một chút, cho nên hắn dứt khoát đạp kiếm bay trở về.
Tu vị lên tới Ngũ Tinh trung kỳ, tốc độ cao hơn không ít. Lâm Vân chỉ mất chưa đến một tháng đã tới mặt trăng theo vị trí đánh dấu trên bản đồ hành tinh. Nghỉ ngơi trên mặt trăng một lúc, Lâm Vân lập tức bay xuống Trái Đất.
Lúc Lâm Vân tới Yên Kinh, mới phát hiện mình rời khỏi nhà đã ba, bốn tháng rồi.
- Anh…
Lâm Hinh nhìn thấy anh trai đã trở lại, hưng phấn khó nói nên lời, liền lao tới ôm Lâm Vân. Trong lòng nàng, anh trai và mẹ có vị trí quan trọng nhất.
- Hinh, Vũ Tích đâu?
Lâm Vân vừa tới Yên Kinh đã phóng thần thức ra ngoài, nhưng không nhìn thấy Vũ Tích, lập tức hỏi.
- Ủa, chị Vũ Tích không về cùng anh à?
Lâm Hinh tưởng rằng chị Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418638/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.