Hàn Vũ Tích thật không ngờ phong nhận của mình lại lợi hại như vậy. Thoáng cái đã chém trúng một người. Nàng còn chưa kịp cao hứng, đã nhìn thấy người nam tử bị mình chém trúng kia phun đầy máu tươi. Khiến sắc mặt của Hàn Vũ Tích lại trắng bệch. Đột nhiên cảm giác buồn nôn. Liền vịn lấy Liễu Nhược Sương bắt đầu nôn ra.
- Chị Vũ Tích, chị không sao chứ?
Liễu Nhược Sương cũng thấy buồn nôn, nhưng so với Hàn Vũ Tích, vẫn đỡ hơn rất nhiều. Dù sao người phóng ra phong nhận không phải là nàng. Hơn nữa nàng đã từng trông thấy qua Lâm Vân giết người.
Hàn Vũ Tích vừa nôn xong, liền rất nhanh điều chỉnh được tinh thần. Dù sao nàng đã đi theo Lâm Vân một thời gian, đây không phải là lần đầu tiên gặp chuyện như vậy. Chỉ là đây là lần đầu tiên nàng giết người, có chút không quen mà thôi.
- Chị không sao.
Sắc mặt của Hàn Vũ Tích vẫn trắng bệch, lui về phía sau vài bước nói. Nàng thật không ngờ phong nhận của mình lại lợi hại như vậy. Nàng còn chuẩn bị không ngừng phóng ra phong nhận đây. Nàng tính toán, nếu như phong nhận không có tác dụng, thì sẽ phóng tiếp hỏa cầu. Chỉ là hỏa cầu không thể phóng ra liên tiếp như phong nhận được.
Liễu Nhược Sương đã trấn định. Nàng không nghĩ tới Vũ Tích lại lợi hại như thế. Cách một cự ly như vậy giơ tay lên đã có thể giết được một người. Khả năng của những người Tu Chân đã vượt quá khả năng tưởng tượng của nàng.
Trần Ngọc Bân và Vương Ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418626/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.