Đây đã là ngày thứ tám từ lúc Lâm Vân đuổi theo chùm sáng kia. Lâm Vân phát hiện vô luận mình phóng nhanh như thế nào cũng không thể đuổi theo nó. Nhưng chùm sáng kia cũng không thể nào thoát khỏi sự truy đuổi của Lâm Vân.
Chẳng qua nếu cứ tiếp tục như vậy, Lâm Vân tin tưởng mình sớm muộn gì cũng đuổi được nó. Nhưng Lâm Vân lại phát hiện ra một vấn đề. Tinh lực trong cơ thể của hắn không ngừng bị héo rút. Mà chùm ánh sáng kia lại không thấy có ý dừng lại. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì chùm ánh sáng cũng thoát khỏi sự truy kích của mình, rồi biến mất trong vũ trụ bao la.
Nghĩ tới vấn đề này, Lâm Vân lập tức khẩn trương. Linh thạch trên người hắn chỉ còn mấy viên. Ngoài linh thạch ra, hắn không có bất kỳ đan dược nào để khôi phục tinh lực và chân nguyên trong cơ thể. Dựa theo tình trạng hiện tại, mình có thể kiên trì nhiều nhất được năm ngày mà thôi. Còn chùm ánh sáng kia, Lâm Vân hoài nghi nó có thể cứ bay như vậy hay không.
Đã không thể đuổi theo chùm sáng đó, như vậy phải nghĩ biện pháp giải quyết tinh lực trong cơ thể. Nếu như đến lúc đó tinh lực bị khô kiệt, ở trong vũ trụ như vậy, mình chỉ có con đường chết. Chết thì chết, nhưng vật thể bay mang theo khí tức của tảng đá mà mình giao cho Vũ Tích sẽ không có cách nào lưu lại.
Vũ Tích không bị bắt thì tốt. Vạn nhất Vũ Tích thật sự bị bắt, thì cho dù mình chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418624/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.