Hạ Tinh âm thầm thở dài một tiếng. Mặc dù cô ta có lòng trắc ẩn, nhưng cô ta chỉ có thể giúp người lang thang này mua đồ ăn mà thôi. Điều kiện gia đình của cô ta cũng không khá giả gì, nên không thể dẫn hắn tới bệnh viện để chữa trị cánh tay.
Tuy nhiên, Hạ Tinh cảm thấy kẻ lang thang này không giống với những lang thang khác. Tay của hắn rõ ràng là bị đánh nát. Không biết là vật gì tạo thành thương tổn như vậy. Còn có, mặc dù hắn chỉ là một kẻ lang thang có quần áo tả tơi, nhưng ở bên cạnh hắn, Hạ Tinh luôn cảm giác được một sự yên lặng. Loại cảm giác này rất khó nói lên lời.
Trông thấy kẻ lang thang vẫn giống như ngày hôm qua. Hạ Tinh đành phải để bánh mỳ và nước ở trước mặt hắn. Cũng không biện pháp xử lý nào khác. Số thức ăn ngày hôm qua mua cho hắn không biết là hắn đã ăn là bị chó hoang ăn.
- Hạ Tinh, em ở đây làm gì vậy?
Một giọng nữ thanh thúy cắt đứt suy nghĩ của Hạ Tinh.
- A, em chào cô Dương.
Hạ Tinh vội vàng chào hỏi.
Một phụ nữ tuổi chừng ba mươi nắm tay một cô bé nhỏ bốn năm tuổi. Phụ nữ này có dung mạo không kém cỏi gì hoa khôi trường học Hạ Tinh, còn nhiều hơn vẻ thành thục và nhẹ nhàng.
- Tỷ tỷ, chị đang cho anh kia ăn bánh à? Hình như anh ấy bị bệnh thì phải?
Cô bé nhỏ kỳ quái hỏi.
- Anh ấy không bị bệnh. Chỉ là anh ấy mệt mỏi nên muốn ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418606/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.