Lâm Vân nghĩ thầm khó trách hiện giờ ở bên ngoài Luyện Khí sĩ ít như vậy, có vài tên nhưng toàn dạng không ra gì. Hóa ra không chỉ là linh khí không đủ, mà mỗi một trăm năm lại bị giết một lần. Tên Côn Luân tổ sư chó má của bọn chúng không cho phép Luyện Khí sĩ cao cấp trà trộn vào nhân gian, chính là nói mình và Vũ Tích đều là đối tượng truy sát của tên khốn này rồi.
- Ý của ông chính là tôi cũng là người mà tổ sư các ông muốn giết?
Lông mày của Lâm Vân khẽ động, trong lòng lập tức thấy không thoải mái. Tên Côn Luân tổ sư cũng quản quá rộng rồi.
- Đúng, đúng. Tổ sư nói là tuyệt đối không cho phép Luyện Khí sĩ gây tai họa cho nhân gian.
Giọng nói của Lưu Vu đã bắt đầy run rẩy, sợ vị tiền bối trước mặt này, chỉ cần không vừa mắt là có thể biến mình thành tro bụi.
Lâm Vân giận quá thành cười, mắng tên tổ sư khốn kiếp này không biết là Logic gì, mà chỉ cần là Luyện Khí sĩ của Côn Luân sơn đều là đối tượng lão ta truy sát. Thật quá bá đạo đi mà.
- Tổ sư của ông tu luyện gì? Tại sao phải sau một trăm năm mới ra một lần?
Lâm Vân nén sự tức giận trong lòng, hỏi.
- Năm mươi năm trước sư phụ của tôi có nói với tôi, Côn Luân tổ sư là Nguyên Anh Lão tổ. Về phần sau một trăm năm mới ra một lần là bởi vì Địa Ngục Môn và Côn Luân Tiên cảnh có một kết giới. Kết giới này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418602/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.