Gặp qua người kiêu ngạo, nhưng chưa từng thấy qua một người kiêu ngạo như vậy. Hắn cho rằng hắn là ai? Chẳng những thị trưởng Đường và tất cả mọi người không lên tiếng. Cho dù Cam Dao và Cam Lăng cũng hết chỗ nói rồi. Cam Lăng thầm nghĩ, vị Lâm đại ca này quả thực quá ngây thơ.
Vạn Chí Hoa đột nhiên có một cảm giác quái di. Y biết những lời này của Lâm Vân là rất chính xác. Hai người kia quả thực là người của Liên gia, hầu như ai ở Thanh Hóa cũng biết, cần ngươi phải nói sao? Nhưng cho dù ngươi là bí thư của thị ủy hoặc là thị trưởng cũng không thể nói bắt là bắt. Huống hồ người còn đang là một kẻ bắt cóc và hành hung cảnh sát.
Lâm Vân lấy ra một tấm giấy màu xanh, ném cho đồn trưởng Vạn, rồi tiện tay vứt Liên Tiếu sang một bên.
Người xung quanh đều sửng sốt, tên này bị điên rồi sao? Lại vứt bùa hộ mệnh của mình đi, nếu tất cả các khẩu súng ở đây đều nổ, hắn không phải liền bị bắn thành tổ ong sao?
- Còn chần chừ gì nữa, lập tức nổ súng.
Thị trưởng Đường hừ lạnh một tiếng. Y cảm thấy rất bất mãn vì đồn trưởng Vạn không ra lệnh luôn. Tuy nhiên, xem thái độ của những người cảnh sát kia, thì ở trong đồn này, Vạn Chí Hoa vẫn là người đứng đầu.
- Chậm đã.
Vạn Chí Hoa vừa cầm tấm giấy màu xanh là biết không tốt. Y sống trong quân đội nhiều năm như vậy, đương nhiên là biết rõ một số chuyện. Mà ngay cả vị thị trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418600/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.