Cảm giác đau đớn đến kịch liệt khiến Ảnh Vương càng thêm biết được sự lợi hại của Lâm Vân. Không nhĩ tới người này lại nôn nóng như vậy. Mình mới ngẫm nghĩ có hai ba giây, liền đốt cháy một cánh tay của mình. Cố nén đau đớn, trầm giọng nói:
- Ba mươi năm trước, tôi phát hiện ra một cái hang động ở vách núi Miễn Biên. Ở trong hang động này có một con trùng sắp chết đói. Lúc ấy con trùng đó đã đạt tới trùng vương cấp hai. Bởi vì người nuôi con trùng này đã chết, cộng thêm thuật điều kiển trùng của tôi khá tinh thông, nên tôi liền thu phục nó cho mình sử dụng. Còn hang động kia thì tôi không dám đi sâu vào. Bởi vì càng đi vào tôi càng cảm thấy linh hồn của mình như bị hút đi vậy.
- Tuy không biết trong đó có cái gì, nhưng chỉ cần có được Hoặc Tâm Trùng là tôi đã rất hài lòng. Theo tôi phỏng đoán, thì con Hoặc Tâm Trùng này được dùng để bảo vệ cửa hang. Tình huống cụ thể thì không rõ ràng lắm.
Lâm Vân tương đối thỏa mãn với tính cách thức thời này của tên Ảnh Vương. Ít nhất y không tồn tại tâm lý may mắn. Tiếp tục hỏi:
- Vinh Thượng cho ngươi chỗ tốt gì?
- Một quyển sách một tấm thẻ ngân hàng có mười triệu yên trong đó. Mật mã là 61.
Ảnh Vương nói xong, liền lấy ra quyển sách và tấm thẻ ngân hàng.
Mặc dù Lâm Vân không để món tiền kia vào mắt, nhưng không có chút do dự nào thu vào. Những thứ này tuy ít, nhưng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418591/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.