Lâm Vân thì hết sức kính nể sự chân thành của lão gia tử. Nhưng để cho hắn bán mạng vì tờ giấy này, hắn tuyệt đối không muốn. Tuy nhiên, nếu thực sự là có người ngoài hành tinh xâm lược, thì hắn đi một chuyến cũng không sao. Vì chuyện này có thể ảnh hưởng tới người thân của hắn, đồng thời hắn cũng muốn vì nhóm người Thái Giang báo thù.
Nhưng Lâm Vân không lập tức đáp ý. Chẳng lẽ chỉ được một chỗ tốt đó thôi sao. Một thứ không hề có tác dụng với mình. Nếu như mình là người bình thường, nó còn có tác dụng đôi chút. Nhưng bây giờ thì mình cần gì, mang nó ra trang bức sao? Với thực lực hiện tại mình cần gì phải trang bức?
Lâm Lộ Trọng thấy Lâm Vân trầm tư, lần nữa lấy ra hai cái hộp nói:
- Một hộp là viên Bạch Hà lần trước. Một hộp thì là một viên lấy được từ trong núi Địa Ngục Môn ở Côn Luân.
- Địa Ngục Môn?
Lâm Vân sửng sốt hỏi.
- Đúng vậy, chỗ đó là một trong những nơi thần bí nhất của Hoa quốc, gần với Thần Nông Giá. Đây là tư liệu, cháu xem qua đi.
Lâm Lộ Trọng đưa một sấp văn kiện cho Lâm Vân.
Lâm Vân mở ra nhìn mới phát hiện Hoa quốc quả thật có không ít chỗ thần bí. Không chỉ có vùng núi Tây Lương và con sông Tây Lương.
Núi Địa Ngục Môn ở Côn Luân kia còn được gọi là núi Tử Vong Cốc. Tên quốc tế là thung lũng Lion. Thuộc cao nguyên Thanh Tàng của vùng núi Côn Luân. Phía đông tới Thanh Hải Bố Luân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418589/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.