Hơn nữa, Hà Ngụ muốn giết người chẳng lẽ còn sẽ lưu lại dấu vết sao? Không có bằng chừng, cho dù quốc gia biết Hà Ngụ giết người, cũng sẽ không làm gì được y. Ai biết có một ngày nào đó cần y hỗ trợ hay không? Huống hồ nghe nói, Luyện Khí Sĩ tới một mức độ nào đó có thể bay lên trời. Quốc gia cũng không muốn đắc tội với một người có tiềm lực như vậy.
Từ Trường Thâm đã hối hận khi để Hà Ngụ trông thấy vợ của Lâm Vân. Lâm Lộ Trọng thở dài một tiếng. Biết việc này đã không thể vãn hồi. Nhưng nếu y muốn đánh chủ ý tới cháu dâu của mình, cho dù mình liều mạng cũng không để cho y làm được.
Vài vị thủ trưởng đều cảm thấy bất mãn với thái độ của Hà Ngụ. Nhưng cũng không đồng ý với sự thất lễ của Lâm Vân.
Lâm Vân đột nhiên đứng dậy. Mấy người trông thấy Lâm Vân đứng lên đều rất là vui vẻ. Ngóng trông Lâm Vân có thể chào hỏi đạo trưởng Hà Ngụ để hòa hoãn quan hệ giữa hai người. Nhưng cũng âm thầm căm tức thái độ chậm trễ của Lâm Vân. Tuy nhiên, Lâm Vân không có nhìn Hà Ngụ, mà chỉ là chào từ biệt bốn vị thủ trưởng.
Mấy người sững sờ, ngay cả thủ trưởng số một đều ngây ngẩn cả người. Chẳng lẽ tiểu tử Lâm Vân này cho rằng chỗ này muốn tới là tới, muốn đi là đi sao. Lâm Lộ Trọng cũng âm thầm sốt ruột.
Lâm Vân đã sớm biết có thủ vệ bảo vệ nghiêm ngặt ở bên ngoài.Tuy nhiên hắn giống như không trông thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418580/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.