- Có phải anh đang kỳ quái vì sao em lại nói chuyện này với anh phải không? Kỳ thực, lúc vừa trông thấy anh, em đã cảm thấy anh không phải là người bình thường. Tuy hiện tại anh chỉ là một lái xe, nhưng thành tựu về sau của anh rất là lớn.
Chu Linh Tố nói tới đây, bưng lên hai ly rượu vang trong khay, đưa cho Lâm Vân một ly nói:
- Anh cảm thấy rất kỳ quái phải không?
Chu Linh Tố lay lay ly rượu vang, tiếp tục nói:
- Cha em là một đại sư bói toán, tinh thông các quẻ kinh dịch. Tuy ngày nay không còn mấy ai tin tưởng bói toán, nhưng cha em vẫn có chút danh tiếng. Mà em thì có đôi mắt rất đặc thù. Nếu em tập trung tinh thần vào đôi mắt, thì đôi khi em có thể thấy trông thấy những điều mà người khác không thể nhìn ra.
- Lúc em vừa nhìn thấy anh, đột nhiên em trông thấy bên trong cơ thể anh có ba tia sáng lưu động rất là kỳ quái. Về sau em cẩn thận nhìn thì vẫn là ba tia sáng đó. Có đôi khi không nhìn thấy, nhưng em vẫn cho rằng anh không phải là người bình thường. Cũng không phải là một người xấu. Em có thể cảm giác ra được ngạo khí trong người anh, nhưng không cảm giác ra được sự xấu xa trong đó. Cho nên em mới mạo muội quấy rầy như vậy. Mong rằng anh tha thứ cho em.
Thần sắc của Lâm Vân vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã kinh hãi vô cùng. Cô ta rõ ràng có thể nhìn thấy ba tia sáng trong người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418563/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.