Lâm Vân bắt lấy cổ tay của Liễu Nhược Sương, vận chuyển tinh lực thăm dò. Cô nàng này không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị kinh hãi với lại hàn khí nhập vào người mà thôi. Nếu ở trong bệnh viện, bệnh này cũng không đơn giản. Nhưng nó lại không khó khăn với mình. Lâm Vân chỉ cần truyền tinh lực vào người Liễu Nhược Sương, rồi bức đi hàn khí bên trong cơ thể nàng. Trước sau chưa tới mười phút đã xong.
- Cô ấy đã khỏi chưa?
Hàn Vũ Tích có chút kỳ quái nhìn Lâm Vân, chữa bệnh gì chỉ có vài phút.
- Ừ, khỏe rồi. Lát nữa hai em thay quần áo đi. Anh ra ngoài một chút.
Lâm Vân nói xong, đi ra ngoài hang.
Hàn Vũ Tích nghĩ, lấy đâu ra quần áo mà đổi. Đang muốn hỏi Lâm Vân thì đã thấy Liễu Nhược Sương ngồi dậy, vội vàng hỏi:
- Nhược Sương, em đã đỡ hơn chưa?
- Đỡ hơn rồi, cảm ơn chị.
Trong lòng Liễu Nhược Sương kinh dị vô cùng. Vừa rồi lúc Lâm Vân nắm lấy tay của nàng, nàng cho rằng Lâm Vân muốn chiếm tiện nghi của mình. Thậm chí còn muốn dùng tay kia đánh hắn. Nhưng trong nháy mắt, trên cổ tay của nàng xuất hiện một dòng khí nóng, rồi lan tỏa tới toàn thân. Khiến cảm giác thoải mái và rét lạnh trong người nàng, lập tức bị dòng khí nóng đó hòa tan.
Thử giơ tay lên, rõ ràng sức lực đã khôi phục gần như bình thường. Trong lòng tuy kinh ngạc với bản lãnh của Lâm Vân, nhưng lại nhớ tới Lâm Vân vừa vê ngực của nàng, định vung tay lên đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418545/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.