- Người quản lý cho anh ấy một số điện thoại. Nhưng lúc anh ấy rời đi rồi, thì chị nghe thấy người quản lý đó nới với đồng nghiệp của cô ta rằng đó là một số ảo…
Hàn Vũ Tích lại nghĩ tới Lâm Vân nhận được số điện thoại rồi cẩn thận đút vào túi.
- Cô quản lý kia sao lại làm như vây? Còn có lương tâm hay không? Không tuyển người thì thôi, vì sao còn muốn lừa gạt người ta? Cô nàng quản lý này cũng phải thứ tốt gì.
Liễu Nhược Sương ngừng động tác múc nước, bắt đầu tức giận. Cái cô quản lý thật là quá quắt. Tưởng rằng làm quản lý là giỏi lắm sao?
Hai người nói chuyện rõ ràng đã quên mất chuyện mưa bão. Nhất thời cũng quên luôn con thuyền nhỏ có nguy cơ bị nước biển đánh chìm.
- A, đúng rồi, chị Vũ Tích, chị quen biết người này à? Sao có vẻ như rất quen thuộc với hắn vậy?
Liễu Nhược Sương kỳ quái hỏi.
- Ừ, anh ấy chính là chồng của chị. Cũng là người yêu chị nhất trên thế giới này. Mà nếu anh ấy biết chị đang xảy ra chuyện, khẳng định rất lo lắng. Phải làm sao bây giờ?
Thanh âm của Hàn Vũ Tích lúc đầu còn tự hào, nhưng về sao đã trở thành lo lắng.
- A…
Liễu Nhược Sương thoáng giật mình, nói không ra lời. Nàng thật không ngờ chồng của Hàn Vũ Tích lại là một người nghèo túng đến công việc cũng tìm không ra. Cố tình muốn an ủi vài cậu, nhưng thấy Hàn Vũ Tích không có biểu hiện thất lạc gì cả, mà chỉ là lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418542/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.