Lâm Vân ngồi ở ghế, tuy rất mệt mỏi nhưng không có chút buồn ngủ nào. Một mực không có tin tức gì của Vũ Tích, khiến hắn chẳng những sốt ruột mà còn bắt đầu sợ hãi. Sợ hãi không còn được gặp lại nàng.
Ngược lại tên râu quai nón này làm việc khiến hắn tương đối hài lòng. Tên râu quai nón có vẻ rất hiểu ý hắn, điều khiển thuyền rất nhanh, còn đi khắp nơi tìm kiếm, chứ không phải là loanh quanh hồ lộng Lâm Vân. Quả nhiên là một kẻ làm việc buôn bán không vốn, giỏi về nhìn mặt mà bắt chuyện.
Thuyền hải tặc vừa đi được mấy tiếng, Lâm Vân đã phát hiện ra một con tàu chở hàng. Trên đó có hơn một trăm người, toàn bộ là thành viên của Hắc Thủ Băng Đao. Còn có một người đeo đồng hồ bạc trên tay.
Áp chế sự kích động trong lòng, Lâm Vân lập tức nhảy lên Phi Vân Trùy, rất nhanh bay tới con tàu chở hàng kia. Lưu lại mấy người râu quai nón còn đang không ngừng điểu khiển tàu đi khắp nơi. Thẳng đến mấy tiếng sau bọn chúng mới phát hiện là Lâm Vân đã rời đi. Tên Juan thở dài một tiếng, vội vàng lái thuyền chở về hang ổ. Chỉnh chỉnh hai tháng đều không dám đi ra. Trong lòng còn đang nghĩ Lâm Vân đến thuyền của mình, rồi lại rời thuyền của mình như thế nào mà mình không biết. Nếu không phải đã chết vài tên thủ hạ, thì y còn tưởng mình nằm mơ.
Hơn mười tên thành viên của Hắc Thủ Băng Đao bảo vệ đầu thuyền, chính đang khẩn trương nhìn xung quanh. Lâm Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418540/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.