Linh thạch thật là thứ tốt. Lâm Vân lập tức tập trung tinh thần để đánh sâu vào hậu kỳ.
Quả nhiên chỉ mất thêm ba ngày, Lâm Vân đã cảm giác có một lực lượng khổng lồ dung nhập vào đan điển, chảy vào Tinh Hải. Không hề khó khăn thăng lên một sao hậu kỳ.
Những mẩu Linh thạch vụn vặt trên đất này vẫn là thứ tốt. Lâm Vân không để thừa chút nào thu hết toàn bộ lại, bỏ vào trong hộp ngọc. Đây là tài liệu để Lâm Vân tiếp tục tu luyện về sau.
Lâm Vân cầm thanh kiếm sắt đi tới trước bức tường, vung một kiếm xuống. Dưới lực lượng của pháp khí, hầu như cánh cửa đá này không có tính khiêu chiến nào, đã bị một kiếm của Lâm Vân chặt đứt đôi. Lực lượng kiềm xích kia cũng lập tức biến mất.
Khi Lâm Vân trở lại đại điện, nhìn cái đỉnh quỷ dị kia, còn có lúc mình nhổ xuống thanh kiếm sắt, không biết bọt nước lạnh như băng từ đâu chảy xuống. Lâm Vân rất muốn tìm hiểu rõ ràng, nhưng quyết định vẫn là đi lên trước để gọi điện thoại báo một câu bình an cho Vũ Tích.
Tốt nhất là tiêu diệt xong Hắc Thủ Băng Đao, rồi trở lại chỗ này kiểm tra cẩn thận xem.
Nghĩ tới đây, Lâm Vân không do dự nữa, đi ra đại điện, trực tiếp rơi xuống trước mắt cự thạch. Lại vận chuyển tinh lực vào thanh kiếm sắt, khối cự thạch này giống như đậu hũ vậy, bị Lâm Vân đào thành một cái động lớn. Cơ hồ không tốn một chút khí lực nào. Lâm Vân thầm than, pháp khí đúng là thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418536/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.