Người của công ty dược nghiệp Liễu thị không nghĩ ra. Luật sư của bọn họ càng không nghĩ ra. Nhưng chắc chỉ riêng Mông Văn là ra vẻ nghĩ thông suốt. Trong lòng tự nhủ, quả nhiên là như vậy. Nếu đối phương đã không muốn tiếp tục tố tụng, thì tập đoàn Vân Môn của bên mình, vốn là một tập đoàn danh tiếng, càng ước gì lần kiện cáo này diễn ra suông sẻ. Chỉ là Mông Văn hơi bất ngờ, khi đi ra toà án, Liễu Nhược Sương lại chủ động muốn tới tòa nhà Kinh Vực, cùng nàng tiến hành đàm phán kín. Mà Mông Văn thì đương nhiên không cự tuyệt lời đề nghị này của Liễu Nhược Sương rồi.
Đi vào tập đoàn Vân Môn, Liễu Nhược Sương cũng thầm than việc bảo vệ của tòa nhà này thật là sâm nghiêm. Phải trải qua ba lớp bảo vệ mới được vào. Ở nơi này đã trông coi nghiêm ngặt như vậy, có lẽ bên nhà xưởng còn nghiêm ngặt hơn. Dẫn theo Liễu Nhược Sương tới phòng khách, chỉ có Mông Văn là tiếp khách, còn Diệp Điềm thì không tham gia.
- Tổng giám đốc Văn, có vài lời tôi rất khó nói. Tôi chỉ hy vọng về sau có cơ hội nói chuyện với chủ tịch của cô. Mà lúc này tôi muốn đàm phán kín với cô là vì chúng tôi đã đầu nhập quá nhiều kinh phí cho sản phẩm Dưỡng Tâm Hoàn. Tôi hy vọng tổng giám đốc Văn có thể cho công ty chúng tôi độc quyền sản xuất sản phẩm này trong hai năm.
Liễu Nhược Sương vốn không muốn chiếm lấy thành quả nghiên cứu của người khác. Nhưng bởi vì để nghiên cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418510/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.