Lâm Vân khẳng định, cho dù là con rắn cắn Hàn Vũ Đình cắn mình, mình cũng sẽ không có việc gì, cũng có thể bức nọc độc ra. Nhưng không bị cắn vẫn tốt hơn bị cắn. Ở chỗ này có vô số nọc độc mà mình không biết, dùng lực lượng Tinh Vân bức ra cũng rất phiền toái. Quan trọng nhất chính là còn muốn chăm sóc cô bé Hàn Vũ Đình không thể nhúc nhích này.
Như lần trước mình bị chúng độc chưởng của tay đạo sĩ kia, mình phải dùng một viên linh thạch mới có thể bức chất độc ra hoàn toàn. Mà linh thạch trong tay mình cũng không nhiều. Vạn nhất không tìm thấy linh thạch ở chỗ này, thì hắn còn muốn dựa vào hai viên linh thạch còn lại để kết tinh.
Kỳ quái chính là, hiện là ban ngày nhưng dơi vẫn bay loạn khắp nơi. Lâm Vân tự nhủ, dơi vốn là động vật hoạt động về đêm, vì sao trời còn sáng như vậy, chúng vẫn đi ra ngoài là sao?
Lúc trước đã cảm thấy hòn đảo này kỳ lạ, giờ thấy động thực vật ở đây cũng kỳ lạ. Tốt nhất là nhanh tìm ra thảo dược rồi lập tức rời khỏi đây.
Nhưng Lâm Vân đã đi được nửa hòn đảo, cũng không thấy dược thảo cần tìm. Mà trời thì sắp tối rồi.
- Anh rể, nếu không chúng ta nghỉ ngơi một chút. Ngày mai tiếp tục tìm…
Hàn Vũ Đình thấy Lâm Vân từ hôm qua tới giờ còn chưa có ngủ một giấc nào. Thậm chí nàng còn chưa từng nhìn thấy Lâm Vân ngủ qua bao giờ. Mỗi lần nàng tỉnh là thấy Lâm Vân đã nấu xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418457/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.