Điền Hiểu Phù và Hải Huyên đi ra tòa nhà thành ủy, còn chưa hết sững sờ. Hai người thật không ngờ giấc mơ của mình lại dễ dàng được thực hiện như vậy.
- Hiểu Phù, không phải mình đang nằm mơ chứ? Vì sao mình cảm thấy có chút không chân thực?
Hải Huyên vẫn không thể tưởng tượng nổi, mình có thể làm việc ở một bệnh viện như Ái Thụy. Như vậy thì cô nàng không cần phải trở lại vùng quê nhỏ của mình. Mà cho dù có trở lại, cũng rất khó xin vào làm được ở một bệnh viện tốt.
- Là thật đó Hải Huyên. Thật không ngờ, anh chàng Lâm Vân kia nói là sự thật. Nhưng không biết vì sao anh ấy phải giúp mình.
Điền Hiểu Phù cuối cùng mới hồi phục lại tinh thần.
- Có thể hay không anh ta vừa ý cậu? Cậu lớn lên xinh đẹp như vậy, người ta vừa ý cậu cũng là rất bình thường.
Hải Huyên nghiêm túc nhìn Điền Hiểu Phù hỏi. Trong lòng cô nàng đúng là nghĩ như vậy.
- Nha đầu chết tiệt này.
Điền Hiểu Phù muốn đi lên véo Hải Huyên mộ cái, hai người liền đuổi nhau trên đường.
- Cũng không biết. Nếu anh ta thực sự như cậu nghĩ, vì sao đã một tháng rồi anh ta không có tới tìm mình? Còn có, lúc phỏng vấn, anh ta cũng không hỏi mình những câu hỏi mờ ám gì đó.
Điền Hiểu Phù không đuổi theo Hải Huyên nữa, có chút lo lắng nói.
- Ha ha, còn nói anh ta không tới tìm cậu, xem ra cậu đã sớm ngóng trông người ta tới tìm. Mau nói cho mình biết, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418383/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.