Tô Tĩnh Như sờ cái áo khoác của Lâm Vân, cảm nhận được nhiệt độ còn lưu lại của hắn trong nội tâm rất ấm áp. Nàng chi ước gì khoảnh khắc này có thể dừng lại. Tuy rất muốn khoác chiếc áo của Lâm Vân, nhưng lại sợ Lâm Vân bị lạnh.
- Không sao, em cũng biết bản lãnh của anh mà. Em cử mặc nó đi.
Lâm Vân ngăn cản Tô Tĩnh Như cởi áo.
- Vậy, được rồi.
Tô Tĩnh Như rất thích cảm giác khi mặc cái áo khoác của hắn. Nhớ tới lúc trước Lâm Vân cứu mình và Di tỷ, nghĩ thâm có lẽ hắn là người luyện võ.
- Lên xe đi. Anh tiễn em về.
Lâm Vân gọi một chiếc xe taxi, rồi nói với Tô Tĩnh Như.
Tuy Tô Tĩnh Như hy vọng có thể đi bộ thêm một đoạn, nhưng nàng không nghĩ ra được cái cớ nào đế đi bộ với hắn. Xe rất nhanh đã tới sơn trang Bình Hồ. Tô Tĩnh Như xuống xe, đang nghĩ có nên mời Lâm Vân vào trong nhà ngồi một lát hay không.
Nhưng sắc mặt của nàng bỗng nhiên thay đổi, vội vàng nói chào tạm biệt Lâm Vân, liền chạy tới khu biệt thự.
Lâm Vân trông thấy có vài người trung niên đang đứng ở cửa nói chuyện gì đó, bên cạnh còn có bảy tám nam tử to cao. Trong đó có một trung niên giống như đang chỉ trỏ, phân phó...mấy nam tử to cao nghe xong định rời đi.
Lúc này, Tô Tĩnh Như đã chạy tới đám người kia. Họ thấy Tô Tĩnh Như chạy tới, đều lùi về sau lưng của người trung niên.
- Ba ba...
Tô Tĩnh Như đi tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418361/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.