“Lão mẹ: Nhìn thấy bức thư này đừng kích động nhé, con còn sống, ừm, mẹ biết là con còn sống mà, ý của con là, con hiện tại đang sống một cuộc sống ăn uống sinh hoạt của một người bình thường. Mẹ đừng kích động, con mà giải thích thì hơi phúc tạp, tóm lại, mẹ phải tin con, con sống rất tốt. Hơn nữa, một ngày nào đó con sẽ tỉnh lại, khi đó con sẽ có thể trở về bên cạnh mẹ. Con không biết phải nói thế nào cho rõ, thế này nhé, mẹ có nhớ mấy bộ phim truyền hình xuyên việt không, chính là cái bộ mẹ kéo con xem cùng hồi năm mới ấy. Chuyện như vậy hiện giờ xảy ra trên người con, nhưng mà con rất may mắn, con còn có thể liên lạc với mẹ. Nghĩ như thế mẹ đã hiểu chưa? Lão mẹ con biết thần kinh của mẹ tương đối mạnh mẽ, chắc chắn có thể nuốt trôi…”
“Tứ công tử, đừng cắn nữa, đây đã là cái bút thứ ba…” Đông Lai nhìn cán bút lông đã hoàn toàn biến hình trong miệng Đường Đường, mắt đầy lo lắng.
“Ân?” Đường Đường quay bút lông ngẩng đầu, mê mang nhìn hắn hồi lâu, lúc này mới lấy lại tinh thần, cười hì hì lấy bút lông xuống, lau nước miếng trên đó, chìa tay ra, “Đổi cái mới cho ta.”
Đông Lai cầm lấy bút lông ngoan ngoãn rời đi.
Đường Đường vẻ mặt đau khổ vo tờ giấy đầy chữ thành một cục, trong đầu đã rối như tơ vò. Rối rắm a! Có nên viết thư không? Không viết, nhớ đến lão mẹ cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, trong lòng khó chịu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/198923/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.