Ăn xong cơm trưa, Đường Đường vô cùng chuyên cần mà cướp phòng bếp, một bên rửa chén một bên vui vẻ ca hát, lại tiếp tục nhìn chằm chằm mặt sư phụ, cảm thấy cuộc sống gia đình tạm ổn, chỉ cần dầu muối tương giấm như vậy mà qua, cũng rất tốt!
Vặn vòi nước nhỏ một chút, cầm lấy từng cái chén rửa qua rồi xếp vào trên giá chén, sau đó liền nghe được tiếng điện thoại vang lên trong phòng khách, nhưng nước chảy rào rào, Đường mụ mụ đang nói gì cũng không có nghe rõ.
Chờ lúc rửa xong tất cả chén, xoay người ở trên môi sư phụ hôn một cái, kéo y cười hì hì đi ra ngoài: "Mẹ, ai gọi điện thoại?"
"Tiểu Phạm." Đường mụ mụ đứng ở trước tủ ti vi lật ngăn kéo, "Nghe nói con tỉnh, gọi điện thoại tới hỏi một chút, mẹ nói con đang rửa chén, chờ con rửa xong lại gọi cho nó."
"Tần Kỷ Phạm?" Đường Đường sửng sốt một chút, đột nhiên đề cao giọng rống lên một tiếng, "Mẹ nó!"
Đường mụ mụ liếc hắn một cái: "Hét cái gì mà hét? Hù chết mẹ con cũng không tìm được mẹ thứ hai đâu!"
Đường Đường mặt lộ vẻ căm giận: "Tiểu tử kia thiếu con năm mươi đồng tiền đến bây giờ đều không trả cho con! Con nằm bệnh viện lâu như vậy, hắn chỉ một cú điện thoại thì xong rồi?!"
"Người ta bây giờ còn phải ra ngoài học đại học, muốn đến thăm con cũng phải chờ đến nghỉ mới trở lại được." Đường mụ mụ lấy ra một cái túi đựng máy chụp hình đi tới ghế sa lon bên cạnh ngồi xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/1335591/quyen-2-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.