Lúc Đường Đường cùng sư phụ trở lại y cốc, phát hiện trong y cốc người người đều bận rộn đến mức chân không chạm đất, không khỏi cảm thấy tò mò, cũng không chú ý trước tiên về phòng thay quần áo, tiện tay kéo một người liền hỏi: "Các ngươi đang bận rộn gì?"
"Tứ công tử, ngươi đã về rồi?" Người nọ thấy là hắn, hướng hắn cười lên, rồi hướng Liễu Quân cung kính thi lễ một cái, "Công tử hảo!"
Liễu Quân gật đầu một cái, sắc mặt thêm vài tia ôn hòa.
Người nọ hướng Đường Đường cười dị thường rạng rỡ, không nói gì xoay người rời đi.
"Ai ya? Ngươi vẫn chưa trả lời ta đâu!" Đường Đường vô lực vẫy vẫy tay, nhìn người nọ càng đi càng xa, chán nản xoay người nhìn sư phụ, "Ta bị hắn không để ý tới..."
Liễu Quân trong mắt ý cười thoáng qua, giơ tay lên ở trên mặt hắn nhéo một cái: "Là chuẩn bị hôn sự."
"Hửm?" Đường Đường trên mặt nhất thời đỏ ửng, ngốc lăng mà nhìn y, "Bọn họ làm sao biết chúng ta muốn thành thân?"
Liễu Quân ôm hắn đem mặt dán lên gò má nóng bỏng của hắn, cảm thấy nhiệt độ này có thể truyền khắp toàn thân, thẳng tới đáy lòng, đem địa phương sâu nhất ở trong lòng cũng sưởi ấm lên, nghiêng đầu ở rái tai hắn hôn lên, ôn nhu nói: "Hôm qua trước khi đi đã đem việc này giao phó cho Thước Sơn."
Gió xuân ấm áp nhu hoà thổi vào mặt, đem mấy sợi tóc lộn xộn trên trán thổi bay bay, sợi tóc đen nhánh của sư phụ theo gió khẽ bay lên, cùng tóc ngắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/1335588/quyen-2-chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.