Đường mụ mụ nhìn Đường Đường cười giống như một tên thần kinh, một chưởng hướng trên đầu hắn đánh qua mà mắng hắn:"Có gì buồn cười!"
"Tiểu...Ha ha...Tiểu Liễu...Thật kỳ quái...Ha ha ha...Tiểu Liễu sư phụ...Ha ha ha..."Đường đường cười đến không thở được, lại bị Đường mụ mụ đánh cho một bạt tai, mở miệng kêu đau, vừa muốn giơ tay lên xoa, trên đầu liền truyền tới xúc cảm êm ái.
Liễu Quân một bên xoa chỗ bị đánh đau của hắn, một bên mỉm cười nhìn hắn: "Như vậy rất tốt."
Đường Đường nín cười nghiêng đầu mà nhìn chằm chằm y một hồi, lần nữa cất tiếng cười to: "Sư phụ ngươi đột nhiên liền một chút cũng không khốc ha ha ha ha..."
Liễu Quân đối với những chữ mấu chốt trong lời này một lần nữa bày tỏ không hiểu, mê mang mà nhìn hắn: "Hửm?"
Đường Đường cười tựa như cả nửa đời này chưa từng được cười, lại bị vẻ mặt mê mang của y làm cho buồn cười, liền vội vàng che miệng cười đến đau cả bụng: "Ai u mẹ ơi! Ha ha ha..."
"Mẹ ngươi ở chỗ này!" Mẹ đưa tay định tới vặn lỗ tai hắn, dư quang thấy Liễu Quân biểu tình mặt đầy đau lòng, sửng sốt một chút, đột nhiên buông lỏng tay "phốc" một tiếng cũng cười lên, cười cười, thế nhưng viền mắt lại đỏ một vòng.
Cái đứa con trai vô tâm vô phế đã trở lại, so với cái gì cũng đều tốt hơn.
Mẹ ở trên cánh tay đường đường đánh một cái, cười mắng: "Tiểu tử thúi! Cười đủ rồi thì đi rửa mặt ngay, nước mắt cũng chảy ra rồi kìa!"
"Ân!" Đường Đường cười ngừng cười,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/1335586/quyen-2-chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.