"Hôm nay ta nhất định phải đi theo, không bàn cãi."
Ta cắt ngang lời Vệ Hoài Quang, rồi đưa mắt nhìn sang Chỉ Diêu.
"Chỉ Diêu, như lần trước ta đã nói, có một số chuyện không tiện nói ra, nhưng xin hãy tin ta, ta không hại các người đâu."
Có lẽ giọng ta hơi nặng nề.
Vệ Hoài Quang và Chỉ Diêu nhìn nhau một cái, rồi gật đầu với ta.
Chỉ là chưa kịp đi, qua tấm rèm bị gió thổi tung lên, ta đã thấy một bóng áo xanh của Bùi Thư Thần từ xa.
Trong tay hắn như đang cầm gì đó.
Ta vẫy tay với hắn, lại gọi tên hắn một tiếng.
Hắn để ý thấy ta, vội vàng giấu tay ra sau lưng, rồi mới bước đến: "Các người định đi đâu vậy?"
Vệ Hoài Quang đáp: "Bùi đại nhân, chúng ta định đi Trùng Sơn tự thắp hương."
Nói xong, hắn ta dừng lại một chút, rồi đưa mắt nhìn ta, sau đó lặng lẽ dời đi.
"Nếu như Bùi đại nhân rảnh, cùng đi được không?"
Ta liên tục gật đầu: "Phải đấy, phải đấy, chúng ta cùng đi, có được không?"
Bùi Thư Thần nhìn ta, bỗng nhiên rũ mắt xuống.
"Trong phủ còn có việc phải làm, không thể đi được, xin thứ lỗi."
Nghe hắn nói vậy, ta thất vọng thở dài.
Vệ Hoài Quang cũng không miễn cưỡng thêm, chào tạm biệt, rồi cho tiểu tư đánh xe đi.
Ta tựa vào cửa sổ, nhìn Bùi Thư Thần vẫn đứng nguyên tại chỗ, lại khẽ vẫy tay với hắn.
"Tư cô nương, giờ đổi thành có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-quan-chua-cu-de-ta-/3739366/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.