Hỏi ba câu, hắn cũng đã trả lời tận hai câu rồi.
"Thì đúng vậy." Lăng Vu Đề trừng lớn đôi mắt, gật đầu: "Ta chỉ hỏi Tống tướng quân vì sao 29 tuổi còn chưa đón dâu thôi nha!"
"Vậy ngươi vừa mới......"
"Vừa nãy là hai câu hỏi phụ trợ thôi, cũng không tính."
Tống Triều Niên:...... Hắn vậy mà không còn lời gì để cãi cả.
"Khụ...... Thời gian không còn sớm." Nói xong, Tống Triều Niên liền đứng lên, chuẩn bị rời đi.
Lăng Vu Đề hỏi mà không có được câu trả lời của Tống Triều Niên liền có chút không cam tâm, đứng lên đuổi theo: "Tống tướng quân......"
"Hôm nay ta mời khách." Nói xong, Tống Triều Niên vội bước, như đang chạy trốn vậy.
Lăng Vu Đề một đầu hắc tuyến đứng tại chỗ, nàng chỉ muốn hỏi...... Lúc hắn đi Nhậm Huyên Náo thành, có thể cho nàng đồng hành hay không thôi.
Vậy mà người này lại chạy nhanh như vậy, để làm cái gì vậy chứ!?
Lăng Vu Đề đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu, Tống Triều Niên đã ra khỏi Lăng Giang Lâu, đi đến bên ngựa, xoay người lên ngựa rời đi.
Lăng Vu Đề bĩu môi, thôi , dù sao đến lúc đó nàng trực tiếp theo sau là được.
Quay đầu lại nhìn vào vị trí mà Tống Triều Niên ngồi vừa rồi, bởi vì Tống Triều Niên nói hắn có bệnh đau đầu, cho nên Lăng Vu Đề hoàn toàn có thể khẳng định lời Hạ Luân nói là đúng.
Mỗi ký thể của Tịch Tử Thu đều sẽ có triệu chứng đau đầu, hơn nữa mỗi lần đau cũng rất dữ dội!
Vốn dĩ vừa rồi, trong lúc nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036631/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.