Edit: Aya Shinta
Tịch Tử Hạ chụp một phát thì bắt được trái táo, anh cầm lấy rồi cắn một cái: "Đuổi theo làm gì?"
Tuy anh biết rằng vào lúc này, quả thực anh nên đuổi theo an ủi Chúc San San một lúc, nhưng anh không muốn làm như vậy.
Thấy Tịch phu nhân sắp phát hỏa, Tịch Tử Hạ vội vàng nói: "Trời ơi mệt quá! Con về phòng nghỉ ngơi một lúc, tới bữa tối rồi gọi con ha ~" Nói xong, anh còn không cho Tịch phu nhân cơ hội mở lời mà vội vã chạy lên lầu.
Hành động của Tịch Tử Hạ khiến Tịch phu nhân tức giận đến nỗi ngoại trừ câu "Thằng nhóc thúi này..." thì cũng không nói nổi lời nào khác nữa.
Ngoài biệt thự phủ Tổng thống, Chúc San San ngồi trên xe của mình, hơi cúi đầu không nói năng gì.
Tài xế ngồi ở ghế lái hơi do dự đôi chút: "Tiểu thư, chúng ta... còn muốn chờ không?"
Tài xế cũng biết Chúc San San không để y lái xe đi chính là để chờ Tịch Tử Hạ đuổi theo an ủi cô, nhưng cũng đã qua hai mươi phút rồi, không thấy Tịch đại thiếu đi ra nữa!
Chúc San San hít sâu vài lần rồi mới trầm giọng: "Đi!"
"Vâng." Xe chạy ra khỏi phủ Tổng thống, Chúc San San nhìn phủ Tống thống cách mình càng ngày càng xe qua tấm kính chiếu hậu. Trong lòng cô âm thầm quyết định, cô phải nghĩ tất cả các biện pháp để gả cho Tịch Tử Hạ sớm một chút –
Sau khi lên lầu, Tịch Tử Hạ cũng không về phòng của mình mà là đứng trước cửa phòng Lăng Vu Đề một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036331/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.