Edit: Aya Shinta
Nghe nói Tây Bình cũng có mỹ thực đặc sắc, cô muốn đi xem một chút.
"Vậy thì để em làm hướng dẫn viên cho chị dâu là được, nổi danh nhất ở Tây Bình chính là mì phở. Cái gì mà mì vắt dầu, mì thịt bò, mì tươi ngũ sắc, mì lạnh tương mè gà xé sợi..."
Lăng Vu Đề có chút buồn cười nhìn Cận Thiên Dật vừa giới thiệu mì phở cho cô vừa nuốt nước miếng, hoá ra Tịch Tử Thu tìm cho cô một hướng dẫn viên thú vị hợp gu đấy!
Nhìn thấy ý cười trong mắt Lăng Vu Đề, Cận Thiên Dật có chút ngại ngùng cười cười: "Trước kia theo tướng quân tới Tây Bình mấy lần, đồ ăn Tây Bình là ngon nhất... Tối hôm qua đến đây khá trễ nên cũng không có cách nào đi ăn..."
"Vậy chúng ta đi ra ngoài dạo một vòng, chờ bữa sáng trong bụng tiêu hóa một ít rồi đi nếm thử." Lăng Vu Đề cười nói, Cận Thiên Dật liền vội vàng gật đầu.
Cô nhấc chân đi theo Cận Thiên Dật rời khỏi tòa nhà này.
Tây Bình cũng không phồn hoa, khắp nơi đều có chút cát bụi mịt mù giữa không trung, nghe nói ngoài thành là một vùng sa mạc.
Đi trên lối đi bộ, qua cách ăn mặc của những người kia thì cũng thấy được sự khác biệt với chốn thành thị, da dẻ cũng kém hơn rất nhiều.
Nghe Cận Thiên Dật nói, bởi vì đây là thành phố gần biên giới cho nên chiến sự đều sẽ lan gần trong thành Tây Bình. Có điều những người yêu cố hương này cũng không có vì vậy mà rời đi, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036323/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.