Edit: Aya Shinta
Lăng Vu Đề cũng không xoi mói đồ ăn, chỉ cần cô cảm thấy ngon, chính là quán ven đường thì cô cũng ăn rất vui vẻ!
Người dân sống trong thị trấn nhỏ này đều là dân tộc thiểu số, cho nên rất có bản sắc riêng. Sau khi ăn cơm trưa, Lăng Vu Đề lại kéo Tịch Tử Thu đi dạo ở trên chợ thị trấn một hồi lâu, mua những mốn đồ nhỏ mà cô cảm thấy rất thú vị rồi mới bằng lòng rời đi.
Do sự chậm trễ này mà đến thị trấn kế tiếp thì trời cũng đã đen.
Buổi tối ở đây không có đèn đường nên không dễ đi, hơn nữa Lăng Vu Đề mệt mỏi khiến anh đau lòng. Hết cách rồi, Tịch Tử Thu không thể làm gì khác hơn là tìm được một cái khách sạn duy nhất ở trên thị trấn để nghỉ lại.
Điều kiện của khách sạn cũng không phải rất tốt, nhưng vẫn tính là sạch sẽ, Lăng Vu Đề vừa vào trong phòng liền ngã ở trên giường ngủ.
Tịch Tử Thu vỗ vỗ mặt cô: "Tiểu Vu, lên rửa mặt rồi ngủ tiếp."
"Hử ~ em không..." Lăng Vu Đề vung tay Tịch Tử Thu ra, trở mình ngủ tiếp...
Tịch Tử Thu dừng một chút, nhìn tấm lưng Lăng Vu Đề một hồi lâu rồi mới thở dài một hơi.
Anh hoài nghi rằng có phải kiếp trước mình thiếu nợ cô hay không? Nghĩ như vậy rồi, anh lại cảm thấy buồn cười, một hệ thống như cô nào có đời trước!
Dặn dò hầu bàn xách mấy thùng nước nóng vào, tự mình lau người Lăng Vu Đề một lần.
Có chút uể oải nằm ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036317/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.