Edit: Aya Shinta
Sau khi nghỉ đông, Lăng Vu Đề liền lên máy bay về L thị, lên máy bay thì cô đeo trùm mắt ngủ. Cũng không nhìn thấy người ngồi ở bên cạnh cạnh, vậy mà khéo đến thế, chính là Nhan Tử Hành.
Cứ việc Lăng Vu Đề đeo trùm mắt, Nhan Tử Hành vẫn nhận ra cô rồi.
Nghĩ đến mấy tháng nay, Lăng Vu Đề trốn anh ở mọi nơi, nhắn tin không trả lời, điện thoại không tiếp. Coi như anh tới phòng học tìm cô, cô cũng có thể làm như không thấy.
Nhớ tới một lần kia, anh trực tiếp kéo tay ngăn cản cô rời đi, xin lỗi ngay trước mặt cô.
Lăng Vu Đề chỉ nhàn nhạt nói câu "Không sao", sau đó hất tay của anh ra rồi bước đi.
Sau này, anh sẽ không có đi tìm Lăng Vu Đề, cũng không có nhắn tin gọi điện thoại nữa.
Mỗi ngày, anh vốn sẽ gọi một điện thoại, nhắn tin với Mộng Tuyết, nhưng từ khi chia tay rồi thì thời gian trống của anh rất nhiều, hầu như anh đặt ý nghĩ của mình lên trên việc học.
Có lúc anh sẽ nghĩ, cuộc sống không có Mộng Tuyết cũng không có khổ sở như anh tưởng tượng.
Thời gian mấy tháng nay, thời gian anh nhớ nhung Mộng Tuyết càng ngày càng ít. Nhiều hơn, anh thỉnh thoảng sẽ nhớ tới Lăng Vu Đề, nhớ đôi mắt lạnh nhạt khi nhìn anh, và nhớ cả câu nói "Em cũng không muốn trở thành công cụ của anh dùng để quên Mộng Tuyết.".
Ngồi ở bên người Lăng Vu Đề, Nhan Tử Hành nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn cô.
Chỉ cần như thế, vậy mà Nhan Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036300/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.