Edit: Aya Shinta
Mà cô lại nhấc chân đi về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Cô hơi ngửa đầu nhìn Đoan Mộc Thanh Duyệt, lông mi của hắn rất đen lại rất dày, gương mặt hắn vốn tái nhợt cho nên hàng mi kia đặc biệt nổi bật.
Rất ưa nhìn!
Lăng Vu Đề đưa tay lên, động tác nhẹ nhàng chậm rãi lấy khăn che trên mặt mình xuống. Cô nở một nụ cười xinh đẹp nhất, nhẹ nhàng mở miệng: "Có thể mở mắt ra rồi."
Đoan Mộc Thanh Duyệt run rẩy hàng mi, sau đó mới chậm rãi mở đôi mắt ra.
Hắn cúi đầu, trong nháy mắt, nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt hắn chợt cũng đờ: "Tiểu Nhã, mặt ngươi..." Tốt rồi?
Nhưng mà, rõ ràng hôm qua hắn còn nhìn thấy vết sẹo trên mặt cô, làm sao một đêm không gặp mà toàn bộ đã biến mất rồi đây?!
"A Duyệt, ta đẹp không?" Lăng Vu Đề nghẹ giọng hỏi, sau đó chờ mong nhìn hắn.
Đoan Mộc Thanh Duyệt gật đầu, trong mắt mang theo chút si mê: "Ừm, rất đẹp!"
Là rất đẹp! Khuôn mặt trứng ngỗng tinh xảo cùng xinh xắn, da dẻ trắng nõn như trứng gà bóc, vô cùng mịn màng.
Mắt ngọc mày ngài, mỗi một nơi đều tinh xảo đến vạn phần!
Danh hiệu đệ nhất mỹ nhân Đại Diễn này, cũng không phải nói ngoa!
"A Duyệt thích không?"
"Ừm... Thích!"
Lăng Vu Đề cười cong mắt, gò má lộ ra sắc hồng của e thẹn. Cô nhón chân lên ghé sát vào mặt Đoan Mộc Thanh Duyệt, khẽ hôn một cái vào khóe môi của hắn, tựa như chuồn chuồn lướt nước vậy.
Cái chớp mắt tiếp theo, Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036274/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.