Edit: Aya Shinta
"Như vậy đi, từ ngày mai, khi cô nương rảnh rỗi thì đến sân thuốc đi. Mấy tháng tới, Hoa Giác sẽ không ra khỏi phủ."
"Đa tạ Hoa tiên sinh!"
Lăng Vu Đề vui vẻ đến mức có chút không ngậm miệng vào được, Hoa Giác này cũng rất dễ nói chuyện đấy chứ?!
Tại sao trong kịch tình chưa từng đề cập tới "người tốt" Hoa Giác này thế?!
Hoa Giác không có ở trong viện của Lăng Vu Đề quá lâu, sau khi y rời đi thì Lăng Vu Đề mới tưng bừng ngã vào trên giường lăn mấy vòng.
Vũ Trúc ở một bên có chút bất đắc dĩ nhìn Lăng Vu Đề trẻ con mười phần lúc này: "Cô nương không khỏi vui mừng hơi sớm, muốn đến giúp đỡ trong sân thuốc của Hoa tiên sinh là chuyện không phải dễ dàng như vậy đâu."
Lăng Vu Đề hơi khựng lại một chút, cô vươn mình bò lên nhìn Vũ Trúc.
Tóc của cô vì nãy giờ lăn lộn mà trở nên rối bù, phối hợp với gương mặt này nữa, có vẻ vô cùng buồn cười.
"Làm sao? Hoa tiên sinh yêu cầu rất cao sao?" Lăng Vu Đề tò mò hỏi.
Vũ Trúc cúi đầu, vừa thêu hoa sen trên khăn che mặt, vừa nói: "Không cao đâu, là vô cùng cao! Không phải chủ nhân không có an bài người đến giúp trong sân thuốc của Hoa tiên sinh đâu, hạ nhân được phái đi cũng đếm không xuể! Nhưng tất cả đều ở đó không tới hai ngày thì đã bị Hoa tiên sinh đuổi ra! Sau đó, Hoa tiên sinh đi cầu chủ nhân, để chủ nhân đừng có tiếp tục tặng người đến cho hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036254/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.