Edit: Mia
Chờ cô tiếp thu ký ức của nguyên thân cùng nhiệm vụ này, những nỗi đau ngày hôm nay, cô tuyệt đối sẽ không để nó vô ích như vậy!
Hình như nàng kia có phân phó người rải cái gì đó ở trên mặt cô, ngoại trừ đau thì Lăng Vu Đề cũng không có cảm giác gì khác.
Xem ra, nữ tử này thật sự vô cùng hận gương mặt này của cô đấy!
Sau đó...
Lăng Vu Đề đau đến hôn mê bất tỉnh, không biết trời trăng mây đất gì nữa--
Khi tỉnh lại lần nữa, Lăng Vu Đề hoàn toàn không mở mắt ra được.
Cô cố dùng sức để mở thì cũng thấy không rõ lắm!
Trên mặt, trên người đều đau đến mức cô muốn chửi thề!
Vị Diện Hiệp Hội này sao không đi lo mấy cái khác, sao cứ thích chỉnh cô không vậy?!
Mắt thì nhìn không thấy, cô cũng chỉ có thể dựa vào xúc giác của mình để đi thăm dò vị trí hiện tại.
Cô đưa tay sờ sờ dưới người mình, xúc giác rất quen thuộc, hình như là rơm rạ để lót như nhà tù ở thế giới đầu tiên...
Cô vừa mới muốn mò rộng ra thêm một chút, thì có tiếng nói rụt rè của một đứa bé truyền đến cách đây không xa: "Nương, người kia động đậy!"
Lăng Vu Đề nghe thấy sợ hãi trong lời nói của nó.
Động đậy?
Nói cô sao?
"A, a......"
Cô muốn nói một câu chào hỏi, kết quả lại chỉ có thể phát ra những tiếng khàn khàn khó nghe, như là tiếng cưa kim loại rỉ sét khi cưa gỗ, khó nghe đến mức chính cô cũng chán ghét!
Lăng Vu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036247/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.